Tôi là tác giả bài viết "Tôi lương 50 triệu vẫn hạnh phúc bên chồng lương 14 triệu". Tôi đã đọc gần như tất cả bình luận của các độc giả và thật sự biết ơn những lời chia sẻ, động viên và chúc phúc mà mọi người dành cho gia đình nhỏ của tôi. Tôi xin viết thêm đôi dòng, không phải để giải thích hay trần tình điều gì, mà chỉ mong lan tỏa những năng lượng tích cực trong đời sống hôn nhân, để mọi người có thể nhìn mọi việc ở một góc độ nhẹ nhàng và khách quan hơn.
Tôi là cô bé miền Trung vào Sài Gòn học tập rồi lập nghiệp. Có lẽ tôi may mắn nhưng tôi cũng tin rằng sự may mắn đó đến từ việc luôn giữ kỷ luật với bản thân. Sau 11 năm ra trường, hiện tại tôi có gia đình nhỏ ấm áp: một người chồng rất mực yêu thương, một bé trai ngoan ngoãn và sức khỏe đủ tốt để duy trì công việc tôi đang làm.
Nhiều bạn thắc mắc: tôi làm công việc gì mà có thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng, lại làm giờ hành chính? Hiện tôi là trưởng phòng kinh doanh của một công ty chuyên nhập khẩu vật tư inox công nghiệp. Với tôi, công việc là một phần quan trọng của cuộc sống, cần làm thật tốt, cống hiến hết mình nhưng không bao giờ được đánh đổi bằng hạnh phúc gia đình.
Trong công việc, tôi có những nguyên tắc riêng: không đi nhậu, không tiếp khách ngoài giờ (trừ những buổi tiệc do phía khách hàng tổ chức) và không sử dụng rượu bia trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Có lẽ vì sự rõ ràng và chân thành đó, tôi may mắn được khách hàng tin tưởng, yêu quý; các dự án và hợp đồng lớn vì thế cũng đến khá đều đặn. Chỉ tiêu doanh số hàng năm chưa bao giờ là áp lực lớn với tôi. Nếu có áp lực, tôi chỉ để nó ở công ty; khi về nhà, tôi luôn cố gắng gác lại mọi chuyện để mang trạng thái nhẹ nhàng nhất cho chồng con. Những điều không như ý, tôi chỉ chia sẻ với chồng theo cách: "Hôm nay em đã phải đối diện với chuyện như thế này...".
Trong môi trường kinh doanh, không tránh khỏi thị phi hay cạnh tranh. Điều tôi luôn nhắc nhở bản thân là giữ sự tự trọng: không hơn thua, không tranh giành đơn hàng của nhân viên hay sales, không biến của người thành của mình. Có lẽ vì vậy, tôi nhận được sự tin tưởng và tôn trọng từ cả sếp lẫn đồng nghiệp.
Về chuyện gia đình, có một số bạn hiểu nhầm rằng tôi "phải" làm hết việc nhà. Thật ra, chồng chưa bao giờ bắt tôi làm bất cứ điều gì. Đơn giản là tôi thích chăm sóc chồng con, thích nấu ăn, thích dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng. Tôi muốn khi chồng về nhà, anh ấy cảm nhận được sự ấm áp và dễ chịu.
Ngược lại, có những ngày tôi "trở về làm cô bé mới lớn", có thể nằm trong phòng xem một bộ phim mình yêu thích cả ngày. Những lúc đó, chồng tôi sẽ làm tất cả: từ dọn nhà, nấu ăn đến chăm con để tôi được nghỉ ngơi trọn vẹn. Trong gia đình nhỏ của tôi, chưa bao giờ có khái niệm "việc của ai", ai cũng có thể làm tốt mọi việc khi cần.
Tôi tôn trọng sở thích cá nhân của chồng. Suốt 5 năm hôn nhân, tôi chưa bao giờ từ chối hay cản trở anh trong những điều anh yêu thích. Anh thích nuôi cá, tôi luôn động viên: "Nhớ mua cái hồ thật lớn, thật đẹp anh nha, chơi là phải chơi cho xịn". Anh thích trồng bonsai mini, từng nói sau này có nhà nhất định phải có ban công để trồng cây. Vì vậy, khi mua nhà, tôi luôn ưu tiên điều đó, thậm chí căn nhà hiện tại ban đầu chưa có ban công, tôi vẫn cho xây thêm một ban công thật đẹp để anh thỏa thích chăm cây. Tôi tin rằng yêu thương và tôn trọng sở thích của chồng chính là cách để anh ấy cảm thấy được trân trọng trong chính ngôi nhà của mình.
Với tôi, bình yên ở hiện tại là điều rất đáng trân quý. Biến cố có thể đến bất cứ lúc nào nên điều quan trọng nhất là giữ cho thân và tâm luôn an yên, biết đủ là được. Đừng so sánh, tị nạnh hay sân si với cuộc sống của người khác. Mỗi người sinh ra đều có phước phần riêng. Đừng ỷ mình giỏi mà "xài" hết phước. Phước là thứ cần được bồi đắp mỗi ngày, thông qua cách suy nghĩ, cách cư xử với những người thân yêu và với các mối quan hệ xung quanh.
Phương Thu