Thời gian qua, tôi đọc khá nhiều bài chia sẻ trên VnExpress về chuyện tiết kiệm mãi mới được vài tỷ đồng nhưng vẫn bất lực nhìn giá nhà tăng nhanh hơn thu nhập. Nhiều người dành cả chục năm chắt chiu, đến lúc cầm trong tay số tiền tưởng như rất lớn thì lại nhận ra mình vẫn đứng ngoài giấc mơ an cư. Từ những câu chuyện đó, tôi muốn chia sẻ trải nghiệm mua nhà của gia đình mình, không phải để khoe thành quả, mà để góp thêm một góc nhìn cho những ai đang loay hoay tìm đường.
Hai vợ chồng tôi kết hôn năm 2003. Cả hai đều làm nhân viên văn phòng, thu nhập chỉ ở mức trung bình thấp, không kinh doanh, không có kinh nghiệm "đón sóng" đầu tư, càng không có gia đình hỗ trợ tài chính. Ngay từ đầu, chúng tôi xác định nếu chỉ trông chờ lương tăng thì rất khó mua nhà ở khu vực trung tâm. Vì vậy, vợ chồng tôi chọn một con đường chậm hơn, dài hơi nhưng phù hợp với khả năng của mình: tiết kiệm được bao nhiêu thì mua vàng bấy nhiêu.
Hàng tháng, cứ đủ tiền mua một chỉ vàng là tôi mua một chỉ, đủ hai chỉ thì mua hai chỉ. Toàn bộ tiền thưởng lễ Tết, tiền dư chúng tôi đều chuyển sang mua vàng tích lũy. Cách này giúp chúng tôi tránh tiêu xài linh tinh và giữ được kỷ luật tài chính. Sau khoảng 5 năm liên tục, đến năm 2008, chúng tôi bán vàng mua mảnh đất đầu tiên tại huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình với giá 195 triệu đồng.
Khi đó, nhiều người không hiểu vì sao chúng tôi lại đi ngược xu hướng, vì ai cũng muốn bám trụ thành phố, còn tôi lại mang tiền về quê mua đất. Nhưng với khả năng tài chính của mình, tôi tin đó là lựa chọn phù hợp nhất. Với số tiền mình có, tôi không thể mua được gì "ra hồn" ở trung tâm, trong khi đất quê vẫn còn tiềm năng và quan trọng nhất là phù hợp với túi tiền.
Sau khi mua đất, tôi không dừng lại mà vẫn tiếp tục tiết kiệm theo cách cũ. Năm 2011, gia đình tôi mua thêm mảnh đất thứ hai tại Hải Dương với giá 400 triệu đồng. Suốt những năm sau đó, vợ chồng tôi gần như không thay đổi lối sống: đi làm, chi tiêu vừa đủ, còn lại tích lũy bằng vàng.
>> Tôi tiếc 10 năm thanh xuân 'sống như người nghèo' để có 2 tỷ mua nhà
Cuối năm 2021, đúng thời điểm dịch Covid-19 bùng phát, chúng tôi bán mảnh đất ở Hải Dương được 1,5 tỷ đồng. Cộng với số tiền và vàng tích lũy trong giai đoạn 2011–2021, gia đình tôi mua được căn nhà 30 m2 tại thị trấn Văn Điển, Hà Nội với giá 3 tỷ đồng. Đây là căn nhà đầu tiên ở khu vực ven trung tâm thành phố mà chúng tôi từng mơ ước. Sau khi mua, chúng tôi không ở mà cho thuê được khoảng 9 triệu đồng mỗi tháng, coi như một nguồn thu nhập thụ động để bổ sung.
Mảnh đất ở Kim Sơn, Ninh Bình chúng tôi vẫn được giữ lại chờ tăng giá. Đầu năm 2024, chúng tôi bán mảnh đất này được 2 tỷ đồng. Cộng thêm khoảng 500 triệu tiền tích lũy từ vàng và tiền tiết kiệm từ cuối năm 2022, tổng số vốn chúng tôi có là 2,5 tỷ đồng. Vợ chồng tôi vay thêm bố mẹ 1 tỷ đồng để mua căn nhà thứ hai, diện tích 40 m2 tại Thanh Trì, Hà Nội với giá 3,5 tỷ đồng.
Hiện tại, cả hai căn nhà đều được cho thuê, đem về cho chúng tôi tổng thu nhập khoảng 18–19 triệu đồng mỗi tháng. Số tiền này tôi dùng để trả nợ dần. Đến cuối năm 2025, gia đình tôi chỉ còn nợ bố mẹ khoảng 300 triệu đồng. Thu nhập hiện tại của hai vợ chồng là khoảng 30 triệu đồng mỗi tháng, chi tiêu cho gia đình bốn người hết khoảng 20 triệu, phần còn lại dành để tiết kiệm và trả nợ.
Nhìn lại chặng đường hơn 20 năm, tôi thấy việc mua nhà không phải là cuộc đua nước rút mà là hành trình rất dài. Cách làm của gia đình tôi có thể chậm, không phù hợp với tất cả mọi người, nhưng với người thu nhập trung bình, không muốn vay ngân hàng quá nhiều, đó là con đường ít rủi ro mà chúng tôi chọn.
- Tiết kiệm 240 triệu đồng một năm nhưng giá nhà tăng 300 triệu
- 'Tôi bán nhà sau 14 năm sinh sống, đưa vợ con đi ở thuê'
- Tôi làm con nợ suốt 7 năm thanh xuân để mua nhà
- 'Lương 30 triệu nhưng không lo mua nhà'
- Tôi ở trọ thảnh thơi hơn hai người bạn vay nợ mua nhà Sài Gòn
- Tích lũy hai thế hệ tôi vẫn chưa mua nổi chung cư vùng ven Hà Nội