Một người quen trong hội chơi môtô của tôi vừa trần tình rằng đã cho khai tử quán billiards mà anh đang kinh doanh. Cá nhân tôi không ngờ, vì mới ngày nào còn đi dự khai trương, giới thiệu người quen đến chơi và cũng không nghĩ trong thời gian chóng vánh như vậy, số tiền lỗ lên đến 1,2 tỷ.
Sai lầm bắt đầu từ một suy nghĩ quen thuộc là cứ đông khách là sẽ có lời và vì đông khách nên có lỗ cũng phải ráng gồng, chờ ngày tươi sáng hơn.
Club billiards này, sáu bàn, gần như không bàn nào trống sau 7 giờ tối. Có hôm khách phải đứng chờ. Nhưng ít ai biết, số tiền hơn 1,2 tỷ bỏ vào quán ấy, cuối cùng không sinh lời như kỳ vọng.
Tiền bàn 80 nghìn một giờ, chưa kể bán thêm lặt vặt khác. Nhưng chỗ chí mạng là do đầu tư phân khúc những nhân viên văn phòng yêu thích thể thao billiards nên họ chỉ rảnh buổi tối, cuối tuần.
Một bàn chỉ phục vụ được một nhóm tại một thời điểm. Khi đã kín bàn, quán không thể bán thêm. Trong khi đó, thời gian cao điểm chỉ gói gọn vài tiếng buổi tối.
Ban ngày vắng, buổi trưa thưa, thanh niên choai choai vào chơi chửi thề, thuốc lá thì bạn tôi đuổi thẳng. Trong khi đó, tiền thuê mặt bằng, điện máy lạnh, đèn chiếu sáng, nhân viên trực ca vẫn phải trả đủ.
Một vấn đề nữa là giá giờ rất khó tăng. Khách chơi billiards rất nhạy giá, chỉ cần cao hơn quán kế bên một chút là họ sẵn sàng đi chỗ khác. Khi chi phí đầu vào tăng quán gần như không có dư địa để đẩy gánh nặng đó sang khách hàng.
Chưa kể những rủi ro khó lường, khách quen thay đổi sinh hoạt, họ đến nơi mới mở, giao lưu với bạn bè ở quán khác, đồng nghĩa với lượng khách giảm, quán billiards không có nhiều cách xoay trở. Không bán thêm được giờ, không tăng giá được, chỉ còn cách... cầm cự. Rồi chưa kể đến tiền bảo dưỡng bàn billiards... cũng tốn khá nhiều.
Tóm lại, ông bạn tôi chỉ than một câu: "Phải chi tiệm nó vắng thì dẹp cho khỏe ngay từ đầu, đỡ phải tiếc".
Bá Sơn