Gia đình tôi không giàu nhưng cũng không đến nỗi nghèo khó, có nhà, có xe sang, có cơ sở làm ăn uy tín, có chút của để dành... Vợ chồng tôi cùng nhau gầy dựng cơ sở kinh doanh từ mười mấy năm trước, tuy ý tưởng là của vợ nhưng công bằng mà nói công sức của mỗi người bỏ vào đó là ngang nhau. Tôi ngoài việc phụ vợ kinh doanh còn làm về xây dựng nữa.
Trước kinh doanh ổn thì không sao, giờ kinh tế khó khăn lại nảy sinh xích mích vì chuyện tiền bạc. Tất cả nguồn tiền từ việc kinh doanh chung đều do vợ quản lý hết. Doanh thu hàng tháng trung bình từ 400-600 triệu đồng. Lúc trước lợi nhuận cao, gần đây nhiều chi phí hơn nên lợi nhuận thấp lại nhưng chưa đến mức lỗ. Tất cả doanh thu, lợi nhuận nếu có được cũng đều do vợ tôi nắm hết. Trong cơ sở kinh doanh này, tôi bỏ công trực tiếp làm hàng ngày, công sức tôi góp vào để vận hành cũng phải 40-50%. Ngày nào tôi cũng làm cùng lúc hai việc nên bận từ sáng đến tối khuya, kiêm luôn cả việc đưa đón dạy dỗ con học hành.
Công việc riêng của tôi hàng tháng thu nhập trung bình tầm 40-50 triệu đồng. Trước đây tôi xài vài khoản từ thẻ credit nên giờ hàng tháng phải trích ra một phần ba số thu nhập riêng để trả nợ, còn lại hai phần ba dùng hết để chi tiêu cho gia đình. Tháng nào tôi cũng chi hết thu nhập đó nên bản thân không có dư tiền riêng.
Về chi phí gia đình hàng tháng, phần tôi đóng góp khoảng 60%, vợ góp khoảng 40%. Tầm hơn một năm gần đây, vợ nói việc kinh doanh chung không có lời, bắt tôi phải làm việc riêng gánh hết 100% chi phí cho gia đình. Thật tình tôi không tính toán gì với vợ, ngặt nỗi công việc của tôi cũng gặp khó khăn nên không thể gánh hết 100% được. Tôi vẫn nỗ lực hàng ngày làm hai việc chung và riêng. Tôi biết với nguồn thu nhập từ cơ sở kinh doanh chung, nếu biết thu vén, 40% chi phí gia đình kia không đáng là bao so với doanh thu, nhưng vợ vẫn bắt tôi phải gánh hết.
Do gần đây thu nhập riêng của tôi không tăng mà gánh nhiều chi phí nên đôi khi thiếu hụt một ít, có những khoản liên quan đến con, tôi không đủ chi nên hỏi mượn vợ để chi nhưng vợ luôn tỏ thái độ coi thường, nói tôi kém cỏi, không lo nổi cho gia đình. Thật tình số tiền tôi mượn vợ tính ra một năm chưa tới 30 triệu đồng, trong khi tài khoản lưu động của vợ luôn có ít nhất từ 200 triệu đồng trở lên (chưa kể khoản tiết kiệm tiền vàng khác hơn một tỷ trong nhà). Vợ chồng xích mích thường xuyên tôi không tự lo hết mà phải hỏi mượn tiền vợ. Vợ cho rằng tôi là đàn ông kém cỏi khi phải lấy tiền vợ.
Tháng vừa rồi tới đợt đóng học phí của con tầm hơn 20 triệu, các khoản thu của tôi chưa về kịp, tôi nhờ vợ đóng dùm rồi sẽ trả lại. Vợ nói hết tiền (dù tôi biết còn nhiều). Tôi mới nói việc quan trọng không đóng không được, nếu hết thì lấy một ít tiền tiết kiệm đang giữ (hơn một tỷ) ra đóng 20 triệu cho con. Nhưng vợ không chịu, còn nói rất thất vọng về tôi vì tôi là đàn ông mà không lo nổi cho vợ con, chê bai tôi lời lẽ rất nặng nề, sau đó đòi ly hôn và tự làm đơn ly hôn.
Nhiều khi tôi không hiểu nổi, số tiền mà vợ đang giữ, tôi cũng góp 50% công làm ra nhưng cô ấy coi đó là tiền riêng của bản thân và không muốn chi ra dù chỉ một xu. Nếu tôi không trực tiếp làm thì cơ sở kinh doanh đó cũng khó tồn tại. Nếu chi cho bản thân, chắc chắn tôi không bao giờ nhờ vợ, nhưng đằng này chi học phí cho con mình mà tính toán vậy. Chuyện về tiền bạc âm ỉ cả năm qua, tuy số tiền không quá lớn, tôi cũng chia sẻ thật hết với vợ về những khó khăn của mình. Nếu biết cảm thông thì là chuyện rất nhỏ nhưng chuyện bé xé ra to khiến một gia đình tan vỡ. Thật sự tôi không hiểu chuyện gì nữa.
Duy Phương