Tháng tám năm 1972, chúng tôi vây Khongsedon, một thành phố Nam Lào, xung quanh là rừng, bao quanh bởi dòng sông lớn.
Người bạn là nhà tu đã cầu xin Phật tổ nhường lại năm năm tuổi sống cho tôi.
Một chiều xuân năm 1987, Nguyễn Huy Thiệp cùng chúng tôi vào quán thịt chó ăn mừng 'Chảy đi sông ơi' vừa được in trên báo.
Cưới vợ được hai tháng, tôi nhận được giấy gọi lên đường tái ngũ. Đó là tháng 2 năm 1979.
Còn nhiều việc phải làm để sau độc lập, người dân biết sống một cuộc đời tự chủ.
Sao có thể ôm nghìn tỷ của ngân hàng dễ như thò tay vào túi lấy khăn mùi xoa vậy?
Khắp nơi thủ đô tràn ngập rác, đi đâu cũng vấp rác, nhìn gì cũng vướng rác.
Ai cũng có lòng tham, kẻ chức quyền có thêm cơ hội để tham nhũng.
Kết tội xe máy hay ôtô gây tắc đường là khá vô nghĩa.
Bảo vệ di sản văn hóa có quan trọng hơn giám sát chuyện ăn mặc của ca sĩ?
Hành động dẫn quân đi giành lại vỉa hè của ông Phó quận đang gây nhiều tranh cãi.
Người ta nhận được điều gì từ những lễ hội đầy bạo lực?
Tôi có hơn 25 năm sống ở Đức, làm đủ mọi nghề để kiếm sống trên xứ người. Sau khi nước Đức thống nhất, tôi mua chiếc ôtô cũ để đi lại buôn bán. Một lần, để tiết kiệm, tôi thay dầu trong vườn nhà, nơi mình đang ở, thay vì mang ôtô ra xưởng.
Tôi là con thứ tư trong một gia đình đông con, nghịch ngợm từ nhỏ. Mẹ tôi giáo dục con rất nghiêm khắc. Bà tìm đủ mọi cách để tôi bớt theo đám trẻ đường phố hái me trèo sấu, đánh nhau. Mỗi lần tôi có tội, mẹ đánh đòn, bắt nhịn cơm rồi dẫn lên chùa. Theo mẹ, những bức tranh ở chùa vẽ cảnh trừng phạt kẻ mắc tội bất hiếu ở âm phủ có thể giúp tôi tỉnh ngộ.
Tôi là người lính từng tham gia chiến tranh, tự nguyện và hết lòng. Nhiệm vụ của người lính; trách nhiệm với đồng đội, đơn vị, tổ quốc; danh dự cá nhân, gia đình đã buộc tôi gắn kết với chiến tranh 12 năm.