Tôi đã ngoài 30 tuổi, cái tuổi mà nhiều người xung quanh đã ổn định công việc, gia đình, còn tôi thì vẫn loay hoay tìm một chỗ đứng cho mình. Nói ra thì ngại, nhưng hiện tại tôi gần như không xin được công việc đúng chuyên môn. Lý do rất đơn giản: tôi không có kinh nghiệm. Bằng cấp có, nhưng kinh nghiệm thực tế của tôi thì gần như là con số 0. Đi xin việc, nhìn vào yêu cầu tuyển dụng, tôi hiểu vì sao hồ sơ của mình thường bị loại ngay từ đầu?
Gần đây, tôi thử nộp hồ sơ vào vị trí giáo viên dạy STEM. Tôi nghĩ ít nhiều cũng phù hợp với nền tảng của mình. Thế nhưng khi đến nơi, tôi được thông báo chỉ được phỏng vấn cho vị trí trợ giảng. Nghe đến đây, tôi thực sự nản. Hơn 30 tuổi, lại đi làm trợ giảng, thu nhập chắc chắn không cao, vị trí cũng không ổn định. Tôi tự hỏi: "Tuổi này rồi mà còn bắt đầu từ trợ giảng thì có quá muộn không?". Cuối cùng, tôi đã không đi phỏng vấn.
Tôi lại nghĩ đến phương án thực tế hơn: làm nhân viên bán hàng ở siêu thị gần nhà. Công việc không đòi hỏi nhiều kinh nghiệm, có thu nhập hàng tháng để trang trải cuộc sống. Nhưng khi tôi ngỏ ý hỏi thăm, một số nhân viên ở đó tỏ ra khó chịu, thậm chí có thái độ khinh thường. Có thể họ không cố ý, nhưng với một người vốn đã thiếu tự tin như tôi, cảm giác ấy thực sự rất nặng nề. Vì vậy, tôi chần chừ, chưa dám nộp hồ sơ.
>> Cú sốc thất nghiệp tuổi 30 dù tôi có bằng Thạc sĩ, IELTS 8.0
Các siêu thị khác gần nhà tôi hiện cũng không tuyển dụng nhân viên. Trong khi nếu đi xa hơn, tôi lại lo không kham nổi thời gian, chi phí đi lại, rồi liệu có gắn bó được lâu dài hay không? Tôi thừa nhận bản thân không giỏi, không có vốn liếng để tự kinh doanh, cũng không có "phao cứu sinh" nào khác để làm chỗ dựa. Lúc này, tôi chỉ cần một công việc để có thu nhập ổn định, đủ trang trải cuộc sống cá nhân, rồi mới tính tiếp cho tương lai đường dài.
Tôi đang đứng trước nhiều lựa chọn nhưng lựa chọn nào cũng đầy băn khoăn: nên bỏ qua cảm giác tự ái để nộp hồ sơ xin việc vào siêu thị gần nhà, thử sức ở các chuỗi cửa hàng thực phẩm khác, hay quay lại đi phỏng vấn vị trí trợ giảng STEM để lấy kinh nghiệm, chấp nhận thu nhập thấp và phải bắt đầu từ đáy? Rất mong độc giả, đặc biệt là những người từng rơi vào hoàn cảnh tương tự, cho tôi một lời khuyên: ở tuổi ngoài 30, tôi nên ưu tiên điều gì để không tiếp tục lạc lối?
- Bài học của tôi sau 100 ngày trượt phỏng vấn xin việc
- 'Cú tát' khởi nghiệp sau một năm tôi mất việc
- 15 năm Trưởng phòng bỗng bị giáng xuống làm lính của nhân viên cũ
- Trưởng phòng 20 năm kinh nghiệm luôn trong tư thế sẵn sàng mất việc
- Tôi nhảy việc lương 37 triệu, đồng nghiệp cống hiến mù quáng
- Phía sau đồng lương 50 triệu của tôi