Nếu tính thêm mùa xuân này nữa, em đã 45 tuổi rồi. Có thể anh sẽ nghĩ: "Em ơi, đã là bà giáo già rồi, em còn mong cầu điều gì nữa ở anh"? Nếu anh có suy nghĩ như vậy, em vẫn xin cảm ơn anh và gửi đến anh cùng gia đình lời chúc bình an, hạnh phúc. Bởi em tin lời Phật dạy: trong cuộc đời mỗi chúng ta, dù chỉ lướt qua nhau, thì kiếp trước cũng ngoảnh nhìn nhau đến 500 lần.
Con trai em vừa tròn 18 tuổi vào mùa Giáng sinh an lành năm 2025. Con đang vui vẻ trên giảng đường đại học. Em đã cố gắng lo cho con trưởng thành như bao đứa trẻ khác, nhưng trong lòng vẫn nợ con một tiếng gọi: "Cha ơi", vẫn nợ con những buổi chiều lặng lẽ, khi con không khóc nhưng trở về nhà với nỗi buồn vì bị bạn bè hỏi: "Cha bạn đâu"?
Em có thể tự chăm sóc bản thân, tự đứng vững trong cuộc sống, nhưng sâu thẳm trong tim, em vẫn mong có một vòng tay ấm áp của anh, dịu dàng như nắng ban mai trải vàng trên miền quê Long An - Tây Ninh yêu thương. Em không phân biệt vùng miền, vì em đủ dịu dàng để gọi "Anh yêu ơi", đủ tinh tế để nói hai chữ "xin phép", đủ tự tin để pha trò khi cần. Em yêu tiếng chim mừng nắng sớm, yêu hoàng hôn sau rặng dừa quê nhà, yêu cả ngày mưa lẫn ngày nắng cháy, để biết mình hạnh phúc khi còn được sống và được yêu thương.
Sau dịch Covid-19 (2019–2020), em học được cách yêu thương nhiều hơn và trân trọng mọi mối quan hệ. Dù hôm nay anh, chị hay em chỉ lướt qua những dòng này, lòng em vẫn thấy ấm, vì người với người sinh ra là để yêu thương nhau. Em tin rằng: tu trăm kiếp mới chung thuyền, tu nghìn kiếp mới chung chăn gối. Năm 2007, em từng phát nguyện trước Tam Bảo sẽ dành trọn tình yêu cho con trai. Có lẽ vì lời nguyện ấy mà con em không có được tiếng "Cha" thiêng liêng như bao đứa trẻ khác.
Con từng nói với em: "Mẹ hãy tìm một người đàn ông có thể dang tay ôm mẹ vào lòng, không để mẹ phải tự rửa xe mỗi khi tan dạy gặp trời mưa (em là giáo viên Toán THCS). Người có thể mở cửa khi nghe tiếng xe mẹ về, người ôm mẹ thật gần, hôn lên trán mẹ, xoa đầu cây nấm rơm thấp bé này (em cao 1m53, nặng 48 kg, nhỏ nhắn mà không mập nổi), ánh mắt luôn hướng về con. Con sẽ gọi người ấy là cha". Con còn nói: "Nếu suốt 18 năm mẹ chưa tìm được, sau này cũng không tìm thấy, con sẽ ở bên mẹ". Em nghe mà vừa thương vừa buồn, lại vừa mỉm cười.
Nếu em không tìm được anh, em và con sẽ rất buồn. Nhưng em cũng nghĩ ngược lại: nếu anh không tìm thấy em và con, có lẽ anh cũng sẽ không biết được cái ôm và nụ hôn của mẹ con em ấm áp đến nhường nào, phải không anh? Em và con gửi đến anh tất cả sự yêu thương chân thành. Người đàn ông mà em mong muốn được đồng hành là người có kinh tế ổn định, công việc vững vàng, có chí tiến thủ, có trách nhiệm và một tình yêu thật lòng. Điều đó không phải là tính toán, mà là sự lựa chọn của hai con người từng ngã gục, từng tự chống tay đứng dậy, phủi bụi trên người và tiếp tục bước đi.
Em chỉ mong được ở bên anh, một người mang năng lượng tích cực, bởi không chỉ bản thân mà những người xung quanh cũng cần đến nguồn năng lượng và từ trường yêu thương ấy.
Độc giả liên hệ qua email henho@vnexpress.net hoặc số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) để được hỗ trợ
- Họ tên: Nguyễn Thị Trúc Lệ
- Tuổi: 45 tuổi
- Nghề nghiệp: Giáo viên
- Nơi ở: Huyện Cần Đước, Long An
- Giới tính: Nữ
