Năm đầu tiên lấy nhau, tôi không nghĩ tiền bạc lại có thể trở thành thước đo giá trị của một cuộc hôn nhân. Tôi vẫn tin chỉ cần hai người cùng cố gắng, cùng thương nhau, thiếu thốn đến mấy cũng sẽ vượt qua. Rồi tôi dần nhận ra, mình không phải là "người cùng đi" với anh mà giống như một cái bóng đứng phía sau. Anh không đưa lương cho tôi.
Mọi chi tiêu trong nhà, từ bữa ăn, tiền điện nước đến những khoản lặt vặt, trăm thứ đều trên đầu tôi, do tôi lo. Thi thoảng anh chi vài trăm ngàn đồng cho những đồ anh muốn ăn. Bạn bè nhìn vào, nửa đùa nửa thật bảo tôi: "Khác gì ôsin không công cho chồng". Tôi cười cho qua nhưng trong lòng nhói lên, nó chạm vào một sự thật tôi đang cố né tránh.
Mỗi lần anh mua thứ gì, chỉ nghĩ đến bản thân: điện thoại mới, máy tính mới... những món đồ anh thích. Còn tôi cần gì, muốn gì, điện thoại hư hóc, máy tính hỏng... anh gần như không để tâm. Tôi không đòi hỏi phải được nuông chiều, chỉ mong được chồng hỏi có cần gì không, thế nhưng ngay cả điều nhỏ bé ấy cũng hiếm hoi. Tôi bắt đầu hiểu ra, vấn đề không chỉ là chuyện tiền, đó là cách anh nhìn cuộc hôn nhân này. Với anh, dường như tiền là thứ đáng giữ hơn cả người bên cạnh. Không có kế hoạch tài chính chung, không có sự sẻ chia, không có cảm giác "của chúng ta", chỉ có "của anh" và "em tự lo đi".
Rồi tôi ngã bệnh, cần tiền để mổ. Trong khoảnh khắc mong manh nhất của đời mình, tôi chờ đợi sự quan tâm của anh. Thế nhưng điều tôi nhận lại là sự chần chừ, do dự. Anh tính toán, cân nhắc, lo sợ phải chi ra 100 triệu đồng với người bạn đời, dù tôi biết số tiền anh tiết kiệm không dưới 4 tỷ đồng. Cuối cùng, em trai tôi là người đứng ra lo chi phí cho ca mổ. Nằm trên giường bệnh, tôi đau vết mổ, nhận ra vị trí của mình trong lòng chồng. Hóa ra, khi khỏe mạnh, tôi có thể bị bòn rút, tự gánh vác, xoay xở. Khi yếu đuối, cần chồng nhất, tôi lại không phải là ưu tiên của anh.
Từ giây phút đó, tình yêu trong tôi cạn dần. Tôi nhìn thấy con đường phía trước: một đời sống mà tôi luôn phải cho đi, còn nhận lại chỉ là sự tính toán ki bo. Liệu tôi còn đủ sức và đủ lòng tin để tiếp tục hy sinh trong một cuộc hôn nhân mà sự đồng hành không tồn tại?
Hồng Hạnh