Sáng 17/1, sau đêm thức trắng vì hạnh phúc khi con trai Phạm Minh Phúc ghi bàn ấn định chiến thắng 3-2 trước U23 UAE, giúp U23 Việt Nam giành vé vào bán kết giải U23 châu Á, ngôi nhà của ông Phạm Văn Tuấn ở phường Phố Hiến rộn ràng hơn thường lệ.
Thay vì khách mua bán như mọi ngày, cửa hàng nhỏ của ông hôm nay tấp nập xóm giềng đến chia vui. "Đêm qua nhìn con và đồng đội thi đấu với thể hình nhỏ bé hơn hẳn đối phương, tôi mong thắng nhưng cũng rất lo", người cha 53 tuổi nói, giọng vẫn còn run vì xúc động.
Vợ chồng ông Tuấn trong một lần đi cổ vũ con trai thi đấu. Ảnh gia đình cung cấp
Ông Tuấn kể, từ lúc hai, ba tuổi, khi bạn bè còn mê mẩn với trò chơi siêu nhân, Phúc chỉ trung thành với quả bóng nhựa. Chưa biết chữ nhưng cậu bé đã nhớ mặt, thuộc tên hàng chục cầu thủ nước ngoài. Năm 9 tuổi, Phúc lọt vào mắt xanh các thầy ở Trung tâm Huấn luyện và Thi đấu Thể dục thể thao tỉnh.
Hành trình đi cùng đam mê của con bắt đầu trên chiếc xe máy cũ của ông Tuấn: sáng sớm đưa Phúc đi học văn hóa, trưa đón về ăn vội rồi lại ra sân tập. Dù đồng hành, ông Tuấn thừa nhận mình từng là người phản đối con gay gắt nhất. Là trụ cột gia đình, mưu sinh bằng nghề tự do, ông hiểu rõ sự nghiệt ngã của thể thao chuyên nghiệp.
"Tôi từng bảo con, một triệu người đá bóng mới có một người thành danh. Lỡ chấn thương hay không gặp thời thì tương lai về đâu? Tôi chỉ mong con học hành, có nghề ổn định", ông nhớ lại. Nỗi lo lắng của ông còn lớn hơn bởi từ bé Phúc đã nhỏ con, "khảnh ăn" hơn bạn bè đồng trang lứa.
Thế nhưng, sự cứng rắn của người cha không thắng nổi những giọt nước mắt và sự kiên định của con trẻ. Thấy con đội nắng tập luyện, mồ hôi nhễ nhại nhưng chưa bao giờ than vãn, ông Tuấn dần chuyển từ "ngăn cấm" sang lặng lẽ tiếp sức.
Minh Phúc (phải) nhận giải Ba giải Bóng đá thiếu niên-nhi đồng, năm 2015. Ảnh gia đình cung cấp
Năm 12 tuổi, Phúc trúng tuyển vào lò đào tạo của CLB Công an Hà Nội. Những ngày đầu, cứ cuối tuần ông Tuấn lại chạy xe máy gần 70 km lên đón con, đầu tuần chở lại CLB. Thương con tập luyện cực nhọc, vợ chồng ông chắt chiu gửi thêm tiền mua sữa, thực phẩm bồi bổ. "Bố mẹ nhớ con còn thằng con chỉ nhớ trái bóng", ông cười kể.
Khi Phúc thi đấu trong nước, hầu như trận nào ông bà cũng có mặt trên khán đài. Tại SEA Games 33 trên đất Thái Lan vừa qua, vợ chồng ông cũng sang cổ vũ.
Điều khiến ông Tuấn tự hào không chỉ là những bàn thắng, mà là việc Minh Phúc vẫn giữ lời hứa về học vấn. Cầu thủ sinh năm 2004 là sinh viên năm thứ tư Đại học Sư phạm Thể dục Thể thao. Đây là điều kiện ông Tuấn kiên quyết đặt ra: Dù thành công trên sân cỏ, con vẫn phải có nền tảng tri thức.
Ngay sau tiếng còi mãn cuộc tối 16/1, Phúc gọi điện về cho bố mẹ chia vui. "Trên sân nó lỳ lợm thế thôi, chứ về nhà tình cảm và ấm áp lắm", ông Tuấn nói.
Trước trận bán kết sắp tới, ông cho biết sẽ không tụ tập đông người để tránh gây áp lực vô hình cho con, chỉ âm thầm cổ vũ với niềm tin con sẽ tiếp tục làm nên chuyện.
Minh Phúc mừng bàn thắng ở phút 101 giúp Việt Nam hạ U23 UAE 3-2 ở tứ kết U23 châu Á 2026, trên sân Prince Abdullah Al Faisal ở Jeddah, Arab Saudi vào tối 16/1/2025. Ảnh:Ted Trần
Tối 16/1, trên sân Prince Abdullah Al-Faisal, ở phút 101, khi tỷ số đang là 2-2, Việt Nam tổ chức tấn công trung lộ. Sau cú sút bật ra của trung vệ Nguyễn Nhật Minh, Minh Phúc khống chế rồi sút chân phải. Bóng khẽ sượt chân Ahmad Malalla đổi hướng vào góc phải, khiến thủ môn Khaled Tawhid bó tay.
Trận này, Minh Phúc còn kiến tạo bàn thứ hai với pha tạt từ cánh phải đến cột gần để tiền đạo Nguyễn Đình Bắc đánh đầu ngược vào góc xa thành bàn nâng tỷ số lên 2-1 cho Việt Nam.
Minh Phúc sinh năm 2004 ở Hưng Yên. Anh trưởng thành từ lò đào tạo trẻ Công an Hà Nội và được lên đội một từ năm 2024. Tuy nhiên, hậu vệ này ít được chú ý.
Trong chức vô địch U23 Đông Nam Á 2025, Minh Phúc thậm chí chưa có suất đá chính.HLV Kim Sang-sik thường sử dụng Võ Anh Quân. Nhưng đến SEA Games 33 và VCK U23 châu Á 2026, hậu vệ này đã chiếm suất đá chính và đóng góp nhiều vào thành công, nhờ khả năng tạt bóng, phối hợp và nền tảng thể lực sung mãn.
Phạm Nga